Bạn là người không từ bỏ mục tiêu dẫu khó khăn, hay là mẫu người dễ buông xuôi trước thử thách? Bạn là người luôn khát khao chiến thắng hay là kẻ chỉ biết lo sợ thất bại? Bạn là người quảng đại dễ dàng bỏ qua hiềm khích, hay là người luôn bị cơn giận nuốt chửng? Bóng đá sẽ cho bạn biết.


Câu chuyện của bóng đá, cũng như là câu chuyện của cuộc đời, nó đưa ra những tình huống, những nan đề, bắt bạn phải đối diện và chọn lựa, lẩn tránh hay vượt qua. Chính vì vậy, tìm thấy nghiệm nhân sinh trong bóng đá cũng là tìm thấy phương châm giữa cuộc đời.

Tôi, có lẽ, cũng giống với phần đông người hâm mộ túc cầu giáo, xem bóng chỉ là giải trí đơn thuần. Nhưng, cũng đôi khi, tôi vô tình thấy những nghĩa lý trên sân cỏ gặp gỡ với chiêm tư đời thường của chính mình. Thế nên tôi ghi chép lại …

Là người mến mộ Ronaldo ngay từ những cú đảo chân đầu tiên của anh trên Old Trafford, giây phút tôi thấy hoang mang nhất cho anh chính là thời điểm mùa Hè năm 2009, khi Real Madrid hoàn tất những thủ tục cuối cùng. Chàng trai của những vũ điệu latin rời đi khi còn trên đỉnh những thăng hoa.

Anh bước ra khỏi vòng tay người cha thứ hai, Fergie và đối diện với luật bất thành văn rằng “Khi bạn đi qua United, dù bạn rẽ hướng nào, cũng đều là xuống dốc” mà Beckham hay Van Nistelrooy đã trở thành minh họa. Nhưng Ronaldo vốn sinh ra là để trở thành ngoại lệ, với ý chí kiên cường và nỗ lực không ngừng nghỉ, Ronaldo chạy qua thời gian, thời gian già đi còn Ronaldo thì vẫn tiếp tục khai phá những giới hạn mới.

Năm 2009, Ronaldo quyết định rời vòng tay Sir Alex và đội bóng thân yêu Man United để tìm kiếm thử thách tại Real Madrid

Uy thế, gần đây, cho đến khi phải đứng trước nỗi hoang mang của chính mình - mà có lẽ ai trong đời cũng một lần sẽ, đang hoặc từng trải qua - tôi mới ngồi nghe lại thật kỹ câu chuyện mà Cristiano đã kể. Câu chuyện về hiệu quả thực dụng và những rạo rực nồng say.

Thành công nối tiếp thành công, có thêm 3 Quả Bóng Vàng và 3 Chiếc Giày Vàng châu  u, nhưng thật hiếm khi thấy Ronaldo nói về đội bóng hiện tại của anh bằng những lời hoa mỹ, trái  ngược với thái độ lúc nào cũng sẵn sàng bày tỏ tình cảm với CLB cũ - mới đây, trong một bài phỏng vấn Ronaldo nói: “Man United đã dạy tôi nghệ thuật của bóng đá”.

Và thật vậy, từ khi khoác lên mình chiếc áo trắng, CR7 càng ngày càng chuyển khu vực hoạt động của mình đến gần khung thành hơn, trong không gian mỗi lúc một thu hẹp ấy, anh cũng gọt bỏ đi những lá cành, biến mình trở thành một cỗ máy ghi bàn thực thụ, nhanh gọn, đều đặn, không ngừng nhưng đơn điệu, khô cứng và không cảm xúc.

Cùng với Real, anh đã có thêm 3 Quả Bóng Vàng cùng vô số danh hiệu cũng như các kỷ lục
Cùng với Real, anh đã có thêm 3 Quả Bóng Vàng cùng vô số danh hiệu cũng như các kỷ lục

Và rồi, có thể bạn không để ý, nhưng cũng kể từ đó, người ta chỉ còn ca tụng Ronaldo vì độ lớn của những con số mà anh đạt được mà thôi. “Ronaldo xác lập kỷ lục ghi bàn ở giải C, cả thế giới quỳ dưới chân anh”, “Ronaldo chỉ mất A trận để ghi B bàn, còn nhanh hơn cả cách loài gà duy trì nòi giống”, “Vượt qua XYZ, Ronaldo có số bàn thắng nhiều hơn cả lợn ế ở Việt Nam”, … .

Không ai còn le lưỡi trước màn hình khi chứng kiến anh tạo ra những kỳ quan của bóng đá, như cái thời còn là một gã Quỷ Đỏ. Không ai còn mổ xẻ cách sắp xếp lông chân để tạo nên những cú phạt tuyệt hảo, như các nhà khoa học nghiên cứu mẫu vật lấy về từ Sao Hỏa. Chẳng ai còn bận tâm về quỹ đạo bóng, về khoảng cách với khung thành, về lực chân, về tốc độ bay của bóng như khi anh thách thức vật lý trong trận đấu với Porto.

Lời cảm thán trước những pha đảo chân, tiếng lòng thổn thức với những cú bứt tốc phản công vũ bão giờ này đã có tuổi thọ bằng với hóa thạch khủng long. Chôn vùi sâu thẳm. Ngày ấy, còn Ronaldo trên sân là còn mơ về kỳ tích, giờ đây đột biến chỉ sinh ra từ phía sau lưng anh. Ngày ấy, anh tạo nên những tác phẩm nghệ thuật, giờ đây, chỉ là lặp lại điều đơn giản thật nhiều lần.

Và cũng lâu rồi, chẳng còn thấy anh ăn mừng như lần đầu xin được số điện thoại của gái, mãnh liệt đầy hồn nhiên. Mãi mãi cũng không còn được thấy anh gục xuống khi đá hỏng một quả penalty rồi khóc ngon lành trên bục vinh quang. Những cảm xúc chân thật hơn cả selfie camera thường. Tôi ngắm những vì sao và tự hỏi vì sao?

Anh phải thay đổi để duy trì phong độ theo thời gian? Từ khi mới 25 tuổi? Hay bởi Real Madrid, nơi đó thương hiệu đội bóng không đủ lớn như United nên áp lực gà đẻ trứng vàng lên từng cá nhân nặng nề hơn? Chẳng rõ. Nhưng nếu được chọn lựa lại, anh sẽ chọn gì Ronaldo? Hiệu quả thực dụng hay những rạo rực nồng say?

Nhưng niềm vui khi chơi bóng dường như đã không còn nơi Ronaldo, chỉ còn lại nhưng ganh đua và áp lực
Nhưng niềm vui khi chơi bóng dường như đã không còn nơi Ronaldo, chỉ còn lại nhưng ganh đua và áp lực

Với một quái kiệt như anh, dù chọn lối nào cũng làm đổi thay thế giới, nhưng với những kẻ như tôi, những kẻ chiếm phần đa dân số trái đất, chúng tôi nên chọn gì?

Theo đuổi đến cùng những khoáng đạt tự do và thật nhất của chính mình để nếu không thể gửi vào đời những nồng cháy thì cũng tự làm đời mình nồng cay?

Hay bỏ đi những lãng mạn hừng hực của thanh xuân, bỏ đi bản sắc của cái tôi để mình nhỏ lại, để mình thường hơn, thường nhưng nhanh hơn, thuần thục hơn, dễ dàng đu theo những dây nhợ giềng mối của phũ phàng thực tại?

Dù sao thì điều đó … !

>> Xem thêm: Ander-rated Herrera, những tiếng vọng từ tương lai